Kỳ 167:

Hồi thứ bốn mươi mốt

Chiều chiều én liệng Truông Mây

Cảm thương chú Lía bị vây trong thành

*

Toán kỵ mã của Trần Lâm qua bến đò Lại Dương xong thì phóng thẳng xuống cửa An Dũ. Được nửa đường, chợt thấy dưới sông có một đoàn thuyền mười mấy chiếc mang cờ hiệu Truông Mây, đứng ở mũi thuyền là Lam Tiểu Muội đang ngược dòng nước cố sức chèo lên. Cách một quãng khá xa đằng sau, đoàn thuyền mang cờ hiệu của phủ Chúa Nguyễn đang lướt sóng đuổi theo. Trên bộ, bụi bay mù mịt, Trần Lâm vội cho đoàn kỵ mã của mình dừng lại, dàn hàng ngang trên một khu đất trống bên đường. Sau đó chàng phất tay ra hiệu cho Lam Tiểu Muội đưa đoàn thuyền về Truông Mây. Khi đám bụi mù mỗi lúc một đến gần thì Trần Lâm nhận ra đó đoàn quân kỵ của Nguyễn Cửu Thống và Phan Ngọc Chánh. Cửu Thống thấy đoàn kỵ mã của Truông Mây đứng chặn đường thì vội vàng ra lệnh cho quân mình dừng lại, dàn quân đối trận. Khi trông thấy một viên tướng trẻ ngồi trên lưng con Ô Truy thì ông đã biết ngay đó là quân sư Trần Lâm của Truông Mây. Ông cùng Ngọc Chánh thả ngựa tới trước đoàn quân, cất tiếng hỏi:

– Ngươi là Trần Lâm, quân sư của loạn đảng Truông Mây phải không?

Trần Lâm ôm quyền chào:

– Xin chào ngài Chưởng doanh Cai cơ Nguyên soái, chào ngài Tổng binh. Vâng, tôi chính là Trần Lâm.

– Ngươi tuổi trẻ lại có tài, sao không ra giúp nước mà lại hùa theo đám thằng Lía làm điều phản loạn, chống lại triều đình? Ngươi không thấy tiếc cho tài trí của mình hay sao?

Trần Lâm nhếch môi cười hỏi lại:

– Đem tài ra giúp nước hay là giúp cho tên loạn thần Quốc phó Trương Phúc Loan và lũ tay sai như các ngài đây, để hắn mạnh thêm tay vơ vét tài sản quốc gia, bóc lột bá tánh thu về làm của riêng cho mình?

Cửu Thống đỏ mặt hỏi:

– Ngươi đừng nói bậy để bào chữa cho hành động phản nghịch, phạm thượng của mình. Ngài Quốc phó một tay giúp Chúa đảm đương việc nước, ngươi vịn vào đâu mà mở miệng ngậm máu phun người như thế?

Trần Lâm cười ha hả nói:

– Ngậm máu phun người? Ha ha… Chính vì một tay dối Chúa để đảm đương việc nước cho nên hắn mới có thể thâu tóm hết mọi quyền hành, mặc sức vơ vét của thiên hạ bỏ vào túi riêng của mình. Chẳng những thế, hắn còn dung túng bọn thuộc hạ như các ngài đây để tha hồ mà hà khắc, bóc lột bá tánh đến tận xương tủy, khiến cho trăm họ lầm than, kẻ ăn xin lên đến ức triệu, người chết đói lên đến muôn ngàn. Ngài hẳn đã nhìn thấy sao còn mặt dày mày dạn mở miệng hỏi ta? Liêm sỉ của ngài để đâu, tính người của ngài để đâu, hay là đã bị vàng bạc, quyền thế nó che lấp, biến các ngài trở thành những tên mặt người dạ thú cả rồi?

Cửu Thống bị Trần Lâm mắng cho một hơi như tát nước vào mặt, ông ta vừa thẹn vừa giận đến không thể mở miệng để bào chữa hay mắng trả. Phan Ngọc Chánh vội vung thiết côn trong tay nói lớn:

– Nguyên soái hơi đâu đôi co với chúng. Giết hết bọn phản loạn này đi.

Cửu Thống hoàn hồn, định phất tay lệnh cho binh sĩ tiến lên thì bỗng nhìn thấy phía sau Trần Lâm bụi bay mù mịt, tiếng vó ngựa rầm rập kèm theo tiếng quân reo dậy đất. Ông kinh hoàng đến bất động. Danh tiếng của Trần Lâm với những mưu kế quỉ khốc thần kinh đã gieo trong lòng các tướng sĩ triều đình một nỗi hãi hùng ghê gớm. Khi nhìn thấy đám bụi khổng lồ và tiếng quân reo, tất cả đều nghĩ rằng lại bị rơi vào kế phục binh của bọn Truông Mây lần nữa, cho nên Cửu Thống chưa kịp ra lệnh tấn công mà đã có một số kỵ binh ở hậu quân quày ngựa bỏ chạy. Một tên bỏ chạy kéo theo tên thứ hai rồi cứ thế, toàn bộ toán kỵ mã của Cửu Thống ùn ùn quày ngựa chạy thục mạng, bất kể lệnh của chủ tướng ra sao. Cửu Thống và Phan Ngọc Chánh thấy vậy đành quày ngựa chạy theo. Trần Lâm phất tay, toán kỵ mã Truông Mây vừa từ đèo Màn Lăng xuống tiếp viện liền hợp với toán tùy tùng của chàng hò hét, phóng ngựa đuổi theo chém giết. Phan Ngọc Chánh và hai viên phó tướng ráng sức bảo vệ Cửu Thống rẽ theo ngả đèo Ô Phi chạy trốn.

Dưới sông, đoàn thuyền của Nguyễn Phúc Hương đang rượt đuổi toán thủy quân của Truông Mây, nhìn thấy quân bộ của Nguyễn Cửu Thống quay đầu bỏ chạy thì cũng vội vàng cho quân quay mũi thuyền chạy trở xuống An Dũ.

Trong lúc bọn Trần Lâm đang mải miết đuổi giết quân triều đình thì có một thám mã từ đèo Thạch Tân phóng ngựa tới bến đò Lại Dương, người mang thương tích khắp nơi. Sau khi đến nhà trạm bên bến đò, hắn chỉ nói được một câu: “Đèo Thạch Tân thất thủ, quân địch đang kéo về đây, báo cho quân sư biết ngay…” rồi tắt thở. Một kỵ mã ở trạm Lại Dương vội vàng phóng ngựa xuống An Dũ tìm Trần Lâm để báo tin. Trần Lâm nghe tin kinh hãi, vội hạ lệnh cho đoàn kỵ mã rút quân trở về. Khi chàng đến bến Lại Dương, đã có thêm ba kỵ mã nữa từ Thạch Tân chạy tới. Ba người này thương thích khá trầm trọng. Chàng vội chữa thương cho họ, lo lắng hỏi:

– Nói nghe, tình hình ở đó thế nào?

Một nghĩa binh đáp:

– Sau khi quân sư đi, một toán quân triều đình có cả ngàn tên dưới sự chỉ huy của Đỗ Thành Nhơn không biết từ đâu xuất hiện ở phía sau đèo Cung Quảng và bất thần đánh úp mặt lưng của chúng ta. Lưu nhị ca và anh em tuy bất ngờ nhưng đã chiến đấu rất kịch liệt. Dù vậy, toán quân của Nguyễn Cửu Dật từ dưới đèo đã thừa dịp xông lên, hai mặt giáp công nên Lưu nhị ca và Trịnh phó trại đã bị chúng hại. Chúng tôi cố đột phá trùng vây chạy về đây báo cho quân sư biết để định liệu.

Trần Lâm nghe nói toán quân của Đỗ Thành Nhơn bất thần xuất hiện đánh bọc hậu thì vô cùng ngạc nhiên hỏi:

– Có biết bọn Đỗ Thành Nhơn đến được sau lưng chúng ta bằng cách nào không?

– Nghe Thành Nhơn nói với Lưu nhị ca là hắn đã dùng kế Ám độ Trần Thương gì đó để phá núi mở đường qua hồ Đá Giàng mà đến sau lưng chúng ta.

– Tên Đỗ Thành Nhơn này quả thật là người cơ trí. Lúc trước ta vì nghĩa không nỡ giết hắn nên mới để lại họa lớn hôm nay.

Trần Lâm than xong liền bảo một kỵ mã:

– Ngươi đến đèo Lại Khánh nói với thủ lĩnh là hãy kéo toàn bộ anh em về huyện thành. Ta sẽ cùng đến đó thu xếp mọi việc. Tất cả nên trở về Truông Mây cố thủ trước khi đại quân của Nguyễn Cửu Dật kéo đến đây.

Tên kỵ mã vội vàng ra đi. Trần Lâm cùng toán quân kỵ cũng cấp tốc phóng ngựa lên thành Lại Khánh. Khi toán quân của Lía đến nơi thì trời đã đổ tối, tất cả hối hả lên đường trở lại Truông Mây. Bá tánh quanh thành thấy nghĩa quân rút đi, kéo nhau ra đường than khóc vang trời. Lía phải lên tiếng trấn an họ:

– Bà con hãy an lòng, đây chỉ là kế hoạch rút lui tạm thời. Anh em Truông Mây nhất định sẽ trở lại cùng bà con.

Một cụ già nói trong nước mắt:

– Các nghĩa sĩ đi rồi, nếu bọn triều đình kéo tới đây chúng tôi nguyện sẽ liều chết với chúng. Chúng tôi không muốn sống dưới sự cai trị của tên chó Quốc phó.

Bà con nghe cụ già nói vậy thì cùng lớn tiếng phụ họa theo. Họ thề sẽ liều chết với bọn quan binh để đuổi chúng ra khỏi huyện nhà. Lía rưng rưng nước mắt nói:

– Bà con không nên liều lĩnh làm càn như thế mà chết oan uổng. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, anh em Truông Mây nhất định sẽ đánh đuổi được bọn binh tướng triều đình ra khỏi huyện này trong nay mai thôi.

Một cụ già khác nói:

– Chúng tôi sẽ chờ ngày các hiệp sĩ trở lại. Trong khi chờ đợi, chúng tôi sẽ làm giống như bà con bên huyện Phù Ly, đóng cửa ở trong nhà, tuyệt giao với bọn binh lính triều đình. Thử xem bọn chúng về đây sinh hoạt với ai.

Sau đó bà con kẻ nhiều người ít lục tục về nhà mang lương thực ra trao cho các nghĩa sĩ Truông Mây. Tình cảm của họ đã khiến cho cả đoàn quân kiêu dũng của Truông Mây không cầm được nước mắt. Những chàng trai không sợ giáo gươm, máu đổ, thây phơi nơi chiến trường đã nhỏ lệ khóc ròng, bịn rịn chia tay với những đồng bào nghèo khó nhưng giàu tình nghĩa này.

Gần một năm ra quân chinh chiến, đoàn nghĩa binh nay lại phải quay trở về cố thủ trong thành Truông Mây. Đại binh của Nguyễn Cửu Dật đã từ đèo Thạch Tân kéo xuống đóng bên kia bến Lại Dương, đội thủy quân của Nguyễn Phúc Hương cũng đã kéo lên đóng tại đấy. Còn đại binh của Nguyễn Cửu Thống, Tống Phước Hiệp thì kéo vào thành Lại Khánh. Sáng hôm sau, các tướng lãnh triều đình gặp nhau ở thành Lại Khánh để bàn định việc thanh trừng thành Truông Mây. Nguyễn Cửu Thống hỏi:

– Bọn cướp đã rút hết về cố thủ trong thành Truông Mây, các ông ai có kế hoạch gì để tiêu diệt bọn chúng một lần cho tận gốc rễ không?

Nguyễn Cửu Dật nói:

– Bọn Truông Mây quân số bây giờ còn độ ngàn người hơn, trong khi chúng ta hội lại tất cả cũng được gần sáu ngàn. Tôi sẽ lãnh quân bản bộ vượt nhánh sông An Lão tấn công mặt bắc, Tống tướng quân kéo một toán quân đánh đèo Màn Lăng, phần Nguyên soái và Tiết chế Phúc Hương thì tấn công mặt sông Kim Sơn. Tôi không tin là bọn chúng có thể chống đỡ được ba mũi tấn công cùng một lúc như thế.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)