Kỳ 169:

…………..

– Thưa Nguyên soái, tôi đã gài người của tôi vào trong thành Truông Mây rồi. Người đó sẽ dùng thuốc độc bỏ vào thức ăn của bọn cướp, thứ thuốc “bán nhật vô hương nhuyễn cốt tán” này không mùi, không vị nên không thể dễ dàng bị phát giác được. Người trúng độc sau nửa ngày sẽ mất hết sức lực, tay chân mềm nhũn, còn yếu hơn cả phụ nữ bình thường, chừng đó quân ta tha hồ mà chém giết.

– Khi nào thì tiến hành?

– Bây giờ Nguyên soái cứ bao vây Truông Mây thật kín, án binh bất động giống như vô kế khả thi để bọn Truông Mây an tĩnh trong vài ngày, tạo điều kiện thuận lợi cho người của ta thực hiện mưu kế. Khi nào thấy có một viên pháo hiệu bắn lên trời cao thì đó là dấu hiệu kế hoạch đã thành công, bọn đầu não Truông Mây đã trở thành những tên bất lực vô dụng, chừng đó chúng ta cứ kéo binh tấn công vào sẽ như chẻ tre không còn sự kháng cự nào đáng kể nữa.

Phước Hiệp hỏi:

– Người của các ông có đáng tin cậy không? Hắn có thể thực hiện được kế hoạch bỏ độc dược không?

Lý Vân Long nở nụ cười đanh ác, tỏ vẻ bí hiểm nói:

– Cho tiểu nhân dành cho các vị một sự ngạc nhiên vào phút cuối được không? Các vị cứ an tâm, tiểu nhân xin đem cái đầu của mình ra để bảo đảm việc này.

Cửu Thống nói:

– Được, không sao. Nếu mưu kế của các ngươi thành công thì ta sẽ tâu ngài Quốc phó ban thưởng thật trọng hậu cho các ngươi.

Tán lý Lưu Khâm cười tít mắt:

– Dạ, xin Nguyên soái an lòng. Mọi việc về sau đều nhờ cả vào Nguyên soái nói giúp cho một tiếng ạ.

Cửu Thống như đã trút được một viên đá nặng trong lòng, cười lớn nói:

– Các ngươi yên chí. Việc thành, bọn Truông Mây tan tác, chỉ riêng hai cái đầu của thằng Lía và thằng Lâm thì chúng ta đã có hai chục ngàn lạng vàng tiền thưởng rồi. Ha ha… Ta nhất định sẽ nói tốt giúp các ngươi.

***

Trong thành Truông Mây, nhân đã hai ngày qua không thấy binh triều công thành, sự căng thẳng trong lòng từ đầu lĩnh cho đến nghĩa binh như được giảm xuống rất nhiều. Mọi người ai nấy đều thở ra nhẹ nhõm, tuy vậy Trần Lâm vẫn cắt đặt bố phòng nghiêm ngặt, ngừa sự tấn công bất thần của địch.

Sáng hôm đó, nhân cuộc họp các thủ lĩnh vừa xong, chú Nhẫn đề nghị:

– Hôm nay vừa đúng kỵ một trăm ngày của cha Hồ, hơn nữa các đầu lĩnh như Hồng Liệt, Văn Bảo, Võ Tiến, Đinh Cường… và mấy ngàn nghĩa binh đã tử trận mà chúng ta đến giờ vẫn chưa có dịp nào thắp cho họ một nén hương. Tôi nghĩ mình nên nhân lúc binh triều án binh bất động, làm một lễ cầu siêu nho nhỏ để an ủi vong linh của họ. Các chú nghĩ sao?

Lía là người nhiều tình nghĩa nên khi nghe chú Nhẫn đề nghị như thế thì chàng liền đồng ý ngay:

– Ý kiến của chú rất hợp tình. Bấy nay việc quân bận rộn, trong lòng cháu cũng muốn chính thức lạy trước nấm mồ chung của anh em một lần. Tuy anh em vì nghĩa vui vẻ hi sinh nhưng khi nghĩ đến cái chết của họ thật không khỏi ngậm ngùi thương tiếc.

– Vậy chúng ta chuẩn bị đúng ngọ hôm nay sẽ làm lễ trước mộ anh em một lần. Hà! Ai biết được mai này ai còn ai mất đây?

Trưa hôm ấy, tất cả các đầu lĩnh Truông Mây và hầu hết anh em nghĩa binh, trừ một số anh em phải túc trực ở các trạm canh đều đến lạy trước nấm mồ tập thể phía sau thành. Chú Nhẫn đặt sẵn một thùng rượu lớn gần đó để mọi người tự mình múc một ly, uống một nửa còn lại một nửa rưới lên nấm mồ tập thể. Chú Nhẫn gọi đó là li rượu chia li lần cuối. Bản thân ông vừa uống rượu vừa phủ phục trước mồ cha Hồ và mồ tập thể của anh em mà khóc nức nở, trông rất thương tâm làm cho ai nấy cũng phải động lòng. Cả ngàn trái tim của những chàng nghĩa sĩ như bị tắt nghẽn, xúc động đến nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng.

Lễ tan, Lía trở về phòng. Đại Hồng rất ít khi xuất hiện trước anh em nên hôm nay nàng cũng không tham dự lễ. Nhìn thấy vẻ mặt buồn xo của Lía, nàng nói:

– Trước giờ em chưa từng thấy anh đau khổ như hôm nay. Chiến tranh là chết chóc, đau buồn, anh đã biết sao còn thương tâm quá làm gì?

Lía nói:

– Biết vậy nhưng tất cả đều là những anh em tốt, những nghĩa sĩ kiêu hùng. Lạy trước nấm mồ chung của những người như họ làm sao tránh khỏi thương tâm.

Đại Hồng thở dài hỏi:

– Anh em nghĩa binh hiện giờ còn lại được bao nhiêu?

Lía nhìn vợ có chút ngạc nhiên, hỏi:

– Sao hôm nay em lại hỏi đến chuyện này?

– Anh trả lời đi.

– Khoảng một ngàn.

– Anh định đưa số anh em này xuống một nấm mồ tập thể khác nữa hay sao?

– Ý em là sao?

– Anh nghĩ, với số anh em còn lại, anh có thể giữ được cái thành Truông Mây cỏn con này và có thể đánh thắng được hàng vạn binh triều đình trong cả nước sao?

Lía mỉm cười nhìn Đại Hồng:

– Em muốn anh buông đao quy hàng bọn chúng à?

Đại Hồng cúi đầu nói nhỏ:

– Em thấy chỉ còn cách đó mới có thể cứu sống được số anh em còn lại. Cả anh nữa.

– Không đời nào! Anh thà chết giữa chiến trường chứ không bao giờ đầu hàng bọn tham quan, ô lại kia. Em đừng khuyên anh vô ích. Vả lại, em không thấy anh em họ cười nhạo Nguyễn Cửu Thống khi nhận được những tờ giấy chiêu hàng hay sao?

Đại Hồng ngước lên nhìn Lía:

– Em biết anh là một anh hùng dám vì nghĩa hi sinh. Nhưng anh hãy nhìn xem, Truông Mây qui tụ gần bốn ngàn nghĩa sĩ, bây giờ thì còn lại bao nhiêu? Gần một năm nay anh và Lâm đệ đã giết chết bao nhiêu anh em của mình, bao nhiêu binh lính của triều đình rồi? Và rốt cuộc anh được cái gì? Hay chỉ là để thỏa mãn tính tự phụ, ỷ tài cao của Lâm đệ?

– Em sai rồi. Lâm đệ một lòng vì hạnh phúc của bá tánh. Hắn đã hiến trọn cả đời mình, hi sinh tất cả những tình cảm riêng tư để chỉ mong mang lại cơm no áo ấm cho đồng bào. Chưa bao giờ anh thấy hắn thể hiện một chút tự phụ, kiêu căng nào cả.

Đại Hồng cười mỉa:

– Lâm đệ hi sinh tình cảm của mình hay vì hắn là người quá sức kiêu ngạo, không để thiên hạ vào mắt?

– Em căn cứ vào đâu mà nói vậy?

– Thì anh cứ nghĩ lại xem. Tiểu Hồng nhà em là cô gái thế gian có một, vậy mà nay phải sớm mõ chiều kinh cũng chỉ vì bị Lâm đệ hất hủi. Cả cô bé Trần Hồng Liên nữa. Họ yêu hắn biết bao, rốt cuộc thì thế nào?

– Chỉ vì Lâm đệ có nỗi khổ tâm riêng, em không hiểu, đừng trách hắn.

– Khổ tâm gì mà đến độ không thể yêu thương được những cô gái tốt, nặng tình với mình?

Lía thở dài:

– Lẽ ra anh không nên nói, vì đó là tâm sự riêng của Lâm đệ, nhưng để từ nay em không còn hiểu lầm hắn nữa thì anh đành phải nói cho em nghe.

Đại Hồng giả vờ nói:

– Nếu anh không muốn thì đừng nói ra.

– Chưa biết ngày mai sẽ ra sao, thôi thì để anh nói cho em hiểu. Nếu không em sẽ có lỗi với Lâm đệ vì sự hiểu lầm đó. Cuộc đời của hắn có những tao ngộ rất đáng thương. Lúc bảy tuổi hắn đã mồ côi mẹ. Mười một tuổi, hắn lỡ tay làm chết đứa em gái của mình rồi sợ cha nên chạy trốn, không ngờ lạc lên đoàn thuyền của cậu Trung. Hắn thương đứa em gái đó lắm, cha hắn lại đặt cả chí lớn và niềm tin của hai họ nội ngoại vào một mình hắn, vì vậy trong những ngày lưu lạc hắn đã thề nếu chưa làm nên sự nghiệp thì sẽ không về gặp lại cha mình. Đồng thời hắn cũng nguyện không bao giờ để cho chuyện tình cảm làm vướng bận, coi đó như một sự tạ lỗi với em gái và mẹ mình. Đợt trước, hắn thấy việc Truông Mây đã thành hình nên trở về định rước cha lên Truông Mây thì mới biết cha hắn vì buồn nhớ hắn, sinh bệnh mà chết. Đứa em gái hắn lần đó vẫn chưa chết. Trước lúc qua đời, cha hắn đã gởi cô bé lại cho bà hàng xóm nuôi. Mụ ta hành hạ cô bé trăm điều, lớn lên một chút, thấy cô bé có nhan sắc, mụ đem bán cho người khác. Em gái hắn uất hận trong lòng nên đã trầm mình xuống sông Hương chết mất xác. Từ đó, hắn càng đau khổ hơn, chỉ lặng lẽ lao đầu vào công việc mà quên cả bản thân mình. Hắn dành tất cả tình thương cho anh em, cho đồng bào nghèo khó.

Đại Hồng ngồi nghe Lía nói, nét mặt biến đổi không ngừng. Cuối cùng, không ngăn được nữa, nàng bật lên khóc nức nở:

– Không ngờ cuộc đời của Lâm đệ lại nhiều bi thương như thế. Vậy mà bấy lâu nay em vẫn hận hắn, nghĩ hắn là một tên kiêu căng, cậy tài, muốn mượn tay anh em để thực hiện tham vọng của riêng mình. Em thật có lỗi với Lâm đệ.

– Em hiểu được cho hắn là vui rồi. Em không biết hắn đã dành cho anh và em những tình cảm đặc biệt như thế nào đâu.

– Tình cảm thế nào?

– Hắn huấn luyện một toán vệ sĩ dành riêng để bảo vệ em ở đây, chắc em không biết. Ngoài chiến trận, hắn đặc biệt giao một toán quân cảm tử kiêu dũng, thiện chiến lên đến ba trăm người để đi theo sẵn sàng chết hộ vệ cho anh. Trong khi bản thân hắn chỉ có năm mươi tên kỵ mã bên mình. Hắn cho rằng anh là linh hồn của Truông Mây, sự an toàn của anh quyết định tất cả. Một con người như vậy, còn có chỗ nào để oán trách?

Đại Hồng hít một hơi dài, cố nuốt cái nghẹn nơi cổ.

– Về toán hộ vệ của em, có lần gạn hỏi, Lâm đệ đã cho họ trình diện để em an tâm nên em có biết. Con người Lâm đệ thật phi thường. Vậy mà lúc nào em cũng căm hận và muốn hãm hại hắn.

– Lâm đệ tài trùm thiên hạ, chỉ tiếc lòng trời không tựa chúng ta nên nhiều lần việc đang cát lại hóa hung. Cho dù tình cảnh hôm nay có xấu đi, anh cũng chỉ có mỗi một điều ân hận duy nhất còn giữ trong lòng mà thôi.

– Anh ân hận vì việc gì?

……………

(xem tiếp vào ngày mai)